Nhắc tới Suarez, người ta chỉ nghĩ đến "cắn"
Tuy nhiên, cũng nhờ cái hào kiệt đi lên đồng thời với sự phát triển của truyền thông ấy mà Iker tưởng mình là một ông sao chẳng thể bị thay thế. Ở tuổi 32, Iker Casillas đã là một huyền thoại. Người ta nói nhiều tới Benzema, Ronaldo. Một thời gian sau, người ta bảo rằng Suarez nằng nặc đòi đi, gây áp lực lên Rodgers, và điểm đến lần này là Arsenal.
Nếu đó là Casillas, có lẽ anh sẽ mặt nặng, mày nhẹ, phản ứng, vì không được ra đi (?). Chẳng có gì hơn. Cứ nhớ lại cái lúc mà Suarez nổ súng vào lưới Chelsea, anh chạy ra góc sân và đợi các đồng đội tới ăn mừng, vậy mà chẳng có cái bóng áo đỏ nào.
Diego Lopez nhoài người đẩy bóng ra khỏi đường biên ngang, Piti của Granada nửa ngao ngán nửa tức giận phun nước miếng xuống sân vì thất vọng.
Và không có ông, một nhân vật không bắt hết sức khi không ưng, tự cao vì được truyền thông tâng bốc đã bị trừng trị, điều mà trước đó chẳng ai dám làm.
Iker Casillas nên biết rằng mình ngồi dự bị là xứng đáng Về mặt chuyên môn, không có gì cần "ý kiến" với nhân tài và trình độ đã được diễn tả từ năm. Truyền thông đương đại có thể nắm bắt vấn đề, phân tách và làm sáng tỏ rất nhanh. Thử hỏi, Casillas có tài, là người giỏi nhất thế giới, mà không mô tả hết tài năng, cống hiến khôn cùng lực chỉ vì chấp nhặt vài thứ mà anh còn không có quyền phủ quyết, liệu có phải là chẳng thể chấp nhận? Như người bình thường, bị loại bỏ, không được công nhận, họ sẽ chứng tỏ bản thân mình để lấy lại vị trí, chứ không dè bỉu, lườm nguýt đồng đội, và tiếp chuyện dựa vào cái thứ "quyền lực" phù phiếm trong phòng thay đồ để lôi kéo sự ủng hộ.
Giống như cái cách mà Iker phân bua thái độ. Về Luis Suarez, anh chưa bao giờ là tiền đạo xuất sắc nhất thế giới. Đó là tính chuyên nghiệp trong bóng đá. Dù cho cầu thủ bóng đá có phong túc tới mấy, họ vẫn chỉ là những người làm công ăn lương, và để yêu một đội bóng, cống hiến hết mình vì một thứ mình chẳng hề sở hữu về mặt pháp lý, nhưng sở hữu trong trái tim, trong khối óc thìa là một việc đáng coi trọng.
Qua nhiều đời HLV, từ Del Bosque, Capello, Butragueno đến Pellegrini, anh đều được tôn sùng và trên các mặt báo, người ta còn đôi khi quên mất thủ môn dự bị của Real là Adan, người giáp chẳng kém Iker là mấy vì Iker bắt từ trận lớn tới trận nhỏ.
Luis quan niệm cứ ra sân là phải đá hết sức. Vô khối thứ về Suarez, chẳng có thứ gì hay ho ngoài mẩu tin anh nhặt đồng xu ở dưới sân lên dắt vào giày, quả tình rất đẹp nhưng. Thật vậy, Messi đá phạt, Casillas đổ người quá chậm (chẳng hiểu do bị khuất tầm nhìn hay cố ý). Buffon có thể là một đội trưởng mẫu mực, nhưng chỗ dựa của cả tập thể Juventus vẫn là bộ ba Giorgio Chiellini - Andrea Pirlo - Arturo Vidal.
Đòn trị của Mourinho còn là nhẹ. Hãy nhìn cách Suarez thi đấu bên cạnh Sturridge và giúp cho Liverpool làm cả nước Anh sửng sốt.
Nhiều người bảo Mourinho thất bại tại Real, nhưng không, ông làm được nhiều thứ: không có ông, Ronaldo đã không thể có 1 bàn/ trận, Real chẳng thể có hơn trăm bàn thắng để lên ngôi thuyết phục tại La Liga, Arbeloa chẳng thể từ một hậu vệ hạng xoàng thành một trong những người đá cánh hay nhất thế giới.
Suarez muốn đi, nhưng giờ còn ai quan hoài điều đó? Truyền thông quay lưng với Suarez. Cả trận, Granada chỉ sút được 5 quả, và không một lần nào trong số đó họ nhìn thấy số 25 của Real Madrid bị khuất phục.
Joe Hart bắt hỏng, ánh mắt anh đầy vẻ sám hối, anh hậm hực với chính bản thân. Nhắc tới Suarez là nhắc tới một cậu bé trong cái xác của người đàn ông gần 3 chục tuổi, là nhắc tới một lô những scandal kì cục. De Gea có thể đã tiến bộ, nhưng anh chưa đủ "trình" để làm một ông chủ trong khu vực cấm địa. Những người gắn bó cả một đời với một đội bóng có thể được nhớ mãi trong lịch sử của đội bóng ấy.
Vn. Thậm chí, fan Barca cũng yêu quý anh. Ở thời khắc ngày nay, anh là thủ môn xuất sắc nhất thế giới: Gianluigi Buffon, David De Gea, Joe Hart, Petr Cech hay Manuel Neuer dù có là những người gác đền xuất sắc, nhưng họ không có được cái bản lĩnh phi thường của Iker trên sân.
Granada thua Real Madrid 0-1 ngay trên sân nhà với bàn thắng duy nhất của Karim Benzema. 1998 của thủ thành này. Nhưng liệu anh có thực thụ chuyên nghiệp? Tạm kết Nói về tính chuyên nghiệp trong bóng đá, cần phải xét tới nhiều thứ. Ai mà quan tâm Suarez thích đi đâu? Khi còn ở Anfield, anh cứ chơi hết mình và nở nụ cười nhoe nhoét như một đứa trẻ mỗi khi làm bàn là được
Chẳng ai nhớ nếu so với nhiều hành động khác. Anh là thánh sống, là biểu trưng đương đại của Madrid. Người ta cứ lôi lên truyền hình rằng Suarez rất muốn sang Real để hội quân với nhiều ngôi sao khác hơn là ở lại ao làng Liverpool, không được đá Champions League.
Mà đã muốn truyền thông tâng bốc, đưa lên chín tầng mây thì phải sạch sẽ nhiều hơn là "bẩn": Messi, ừ thì trốn thuế, ừ thì hỗn hào, nhưng về cơ bản, anh vẫn được "mang danh" là khiêm tốn suốt mấy năm qua, lại là người có phong độ tiệt trên sân cỏ. Nhu cầu ra đi cũng là chính đáng. Jose Mourinho tới, "quẳng" Casillas trên ghế dự bị.
Thiết nghĩ, cứ làm người nức danh thì phải vững, vững chắc trước mọi sóng gió của sự nghiệp, của những nhân tố vây quanh. Ronaldo, đúng là có điểm xấu, nhưng về cơ bản thì luôn làm từ thiện, quan tâm chăm nom những người xung quanh và là một chàng trai ráo. Anh đi bóng, chuyền bóng, bật tường, dứt điểm, có thể không hoàn hảo, có thể những pha chạm bóng còn gượng gạo vì xa sân cỏ quá lâu, nhưng trong đó vẫn là một Suarez đầy lửa và không hề có dấu hiệu "cố tình đá kiểu "dỗi" để Liverpool cho đi".
Chuyện Suarez: Ngoài sân đòi đi, trong sân cháy như đuốc. Trong một thế giới thái độ được đánh giá cao hơn năng lực, anh có giỏi đến mấy nhưng ngủ quên quá lâu trên tầng mây của sự tâng bốc, với cái tên huyền thoại, đến từ giới truyền thông phù phiếm, thị phi, thì cũng chẳng bằng những người cầm cố cải thiện bản thân từng ngày.
Uruguay, việc chơi tiểu xảo, ngã vờ là chuyện bình thường ở huyện. Suarez có thể không được như vậy, còn Casillas thì có, nhưng ở một điểm nào đó, Suarez đáng nể hơn Casillas rất nhiều. Tuy nhiên, nó lại có ảnh hưởng không nhỏ tới nhân cách của chính những nhân vật chính trong các cột tin, những bài báo. Petr Cech hay Joe Hart đôi khi mắc những sai lầm thô, còn Neuer, người đang đứng trên đỉnh thế giới với Bayern, cũng chưa thể hiện được những gì mà Iker có: một người nhạc trưởng, không cần chạy nhiều, nhưng chưa bao giờ kém cạnh Ronaldo về mặt ảnh hưởng, dù tiền vệ người Bồ Đào Nha có ghi hơn 1 bàn/ trận đi nữa.
Fan Real dĩ nhiên là yêu quý anh. Cố nhiên không ai phủ nhận Iker Casillas là một thủ môn giỏi. Anh không cố tình đổ người chậm trước Scotland. Liệu có công bằng không khi Iker "trêu đùa" khán giả bằng những pha bắt bóng không khôn cùng mà vẫn được trọng, còn Suarez miêu tả mọi khả năng trên sân bóng nhưng vẫn bị ghét? đôi khi, ngơ ngơ một tẹo, tỏ ra nhắm mắt xuôi tay làm lơ đi một tẹo, lại thấy được những giá trị then chốt của bóng đá.
Thứ nhất, vì ai cũng biết giờ đây khi mà có những người đã biết ghi hơn 1 bàn 1 trận, Suarez, người ở mùa trước nữa chỉ có vỏn vẹn hơn chục bàn tại trường đấu quốc nội sao có cửa ăn tranh.
Tuy nhiên, trong một số tình cảnh gã trai hư này đáng được coi trọng hơn vị hoàng tử. Chuyện Iker: Ánh mắt hằn học trên băng ghế dự bị và lần đổ người không khôn xiết trước Messi.
Một mùa hè biến động xảy ra xung quanh Suarez. Đúng ra người có thể làm cho Piti phải hậm hực đến thế có thể là anh, "thánh" Iker được báo chí tán dương, quen với cảm giác được vây quanh, được bao bọc.
Trên băng ghế dự bị, gương mặt Casillas nhăn lại tỏ vẻ khó chịu. Iker có năng lực, và là cầu thủ chuyên nghiệp tới nay đã tròm trèm 20 năm. Suarez không hạnh phúc ở Anfield, Suarez mâu thuẫn với đồng đội, Suarez. Anh sẵn sàng để Real thua, trong một trận đấu mà 3 điểm chẳng còn là nhân tố tiên quyết, mà cái quan yếu là danh dự, khuân mặt của đội bóng, là bản lĩnh, vị thế, chỉ để biểu đạt cái thái độ cá nhân ích kỉ hẹp hòi, không chấp thuận với quyết định của HLV.
Giống như cái cách mà Lewandowski đã từng áp dụng ở vài trận. Và quyết định của ông chẳng có gì là sai trái khi Casillas tưởng rằng báo chí có quyền quyết định đội hình ra sân của Kền kền trắng, tưởng rằng chẳng có ai dám đưa anh ra khỏi đội hình chính thức.
Không thể bỏ qua những nhân tố tiên quyết, nhưng thái độ thì cần phải hoàn hảo. Ở điểm này, các thủ môn khác hơn hẳn Casillas. Còn cái từ "Tượng đài" giờ, tốt nhất là chẳng nên gán cho ai, bởi lẽ chính những người ấy, biết đâu đấy, sẽ hủy hoại những giá trị vốn có của môn thể thao này theo ý muốn riêng của họ? Thành Nguyễn - Bongda24h.
Có thể lắm, bởi anh đã là tượng đài, ai dám đụng vào Iker? Nhưng Suarez thì không thế, anh chỉ là một gã trai hư.
Thứ hai, tính cách sai lệch của Suarez thì ai chẳng rõ: với anh, việc cắn "yêu" vào tay Ivanovic là một cử chỉ thân thiện được công nhận rộng rãi ở. Chạnh lòng thay, buồn thay cho anh. Real có 3 điểm, Granada bị khuất phục, chẳng phải chuyện gì quá lạ, quá sửng sốt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét