Vợ hơi ngại
Vui nhất là chồng đã cầm cố làm thêm để có tiền mua sắm phương tiện sinh hoạt trong nhà. Sửng sốt trước sự chu đáo. Mẹ chồng biết chuyện. Vợ thì luôn than không đủ tiền phí tổn trong ngoài nhưng tủ quần áo. Chồng vốn lạnh nhạt mà! Rồi không kiềm được. Mặt vợ càng méo hơn mỗi khi “phát” tiền cho chồng. Nhưng thấy chồng thản nhiên chơi đùa với con. Ngẫm ngợi suốt ba ngày.
Vội liếc sang chồng: “Tiền đâu mua. Vợ không chạnh lòng mà còn bực bõ ra mặt. Vợ không để ý chồng ít nói hẳn. Tối đó sau khi con ngủ. Âm thầm đi mua như trước. Chồng cảm thấy mình như “đứa con lớn” của vợ mỗi khi xòe tay nhận tiền. Vợ rấm rứt tuôn ra: “Ông chồng xài nhiều một tẹo cũng được em ạ. Nếu không có lần người em họ ở quê lên chơi.
Cười xòa: “Riêng mà chung. Miễn sao hạnh phúc là được rồi”. Em phải “siết” tiền chồng cho chặt đó nhe! Với lại kiếm đám nào có chí tiến thủ một tẹo”. Được quyền giữ riêng. Những lần chồng khổ sở nêu lý do để nhận thêm tiền nảy. Giày dép của vợ tháng nào cũng có món mới. Không có gì thay đổi”. Vợ thì sinh nhật. Sau này đám cưới. Việc “ngoại giao” và nảy mua sắm vật dụng trong nhà thì cả hai chia đều.
Kế hoạch dành dụm thế nào và đề nghị khoản góp vào của mỗi người. Lương ba cọc ba đồng. Vợ cuống cuồng biết mình lỡ lời. Chung mà riêng. Trầm trồ khen dàn âm thanh mới cáu của ông anh. Khi có con. Lễ tết lại được chồng tặng quà chứ không phải. Hai vợ chồng đã có một cuộc chuyện trò chính trực với nhau.
Tham khảo nhiều quan điểm. Một năm sau. Chồng buông chiếc xe hơi đồ chơi của con xuống đất đánh rầm. Lễ nghĩa khác trước rất nhiều của con rể. Phần còn dư. Chồng. Miễn giỏi kiếm tiền”.
Nhìn vợ mím chặt môi. THÁI AN. Mẹ vợ ghé thăm. Cô em nhìn quanh nhà rồi vô tư nhận xét: “Mấy năm rồi mà đồ đoàn vẫn vậy.
Rút cục vợ quyết định đổi thay. Cô em họ lên đưa thiệp hồng. May mà vừa lúc đó cô em chạy vào bếp nghe điện thoại nên không trông thấy. Không ít lần chồng dẫn bộ về nhà vì thiếu tiền sửa xe.
Cả ngày đi dạy mệt phờ. Không chết đói là may rồi. Vợ không biết mình sẽ làm cho chồng “ức chế” tới khi nào. Nói xong vợ chột dạ. Vì chưa bao giờ chồng nổi giận đến thế. Về nhà lại lăn xả chăm con và đánh vật với bao việc không tên. Vợ chết lặng khi nghe chồng kể bao lần chồng nhịn ăn sáng để có tiền góp vào những cuộc hiếu hỷ bất ngờ để khỏi phải chịu sự cằn nhằn của vợ.
Vợ kê ra mỗi tháng phí tổn gia đình là bao nhiêu. Vợ nghĩ chắc chồng không nghe. Nghe tâm tư của chồng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét