Cùng với Bác Hồ

Nắm lấy tay ba má như thể ngày nào bác mẹ đã tập tềnh trẻ mỏ những bước đi đầu đời. Mỗi sớm con thức giấc. Đề thi đề nghị thí sinh rút ra bài học cho đời trẻ hôm nay.
Nhưng rồi các em cảm nhận rõ hạnh phúc chính là được sống bên cạnh người cha người mẹ ngày nay – những người cùng cực. Hãy giúp cha mẹ trong từng bước đi vào chiều. Con hãy nhớ lúc con còn nhỏ. Sống khiêm nhượng và không tự nêu cao bản thân. (Nguyễn Hà Bảo Thy - THCS Trần Quốc Toản. Các bài thi đều khẳng định tuổi xanh hiện tại nên noi theo tấm gương ấy. Ngưỡng vọng tiền nhân.
Thực bụng. Gò Vấp. Mến mộ. Chỉ dựa vào một tí thành công nhỏ nhặt mà đã tự đắc với khả năng của mình”. Cái tuổi với những nghĩ suy khó hiểu… có nhẽ vậy mà con khó mà sà vào lòng và ôm hôn cha mẹ như ngày con còn bé để phân trần tình cảm của con dành cho cha mẹ.
Chính vì thương tình mà các em lo lắng một ngày nào đó ba má không còn đồng hành với mình. Phút trầm ngâm trước giờ thi “Prudential” - Văn hay chữ tốt” cấp đô thị năm 2013. Bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.
Hãy giúp bác mẹ. Quận 6). S TRẦN TIẾN THÀNH (Hội đồng giám khảo cuộc thi) Đề thi khối lớp 6 và 7 Thư gửi con! Ngày ba má già đi. Con cảm nhận trong cái hơi nắng lẫn vào không khí mùi mồ hôi nhọc của cha”.
Chỉ riêng lối sống ấy thôi. Tự phụ”. Các ngài gọi tôi là vị tướng huyền thoại. Đáng ngại nhất là cái tôi quá lớn. Đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ có thời gian tìm hiểu. Tình cảm dành cho những người nhà yêu là điều chưa bao giờ dễ nói. Ba má đã dạy bảo con bao điều. Thế mà có bao giờ con để ý đến sợi tóc bạc vương trên mái tóc xanh của mẹ? Có bao giờ con nhìn thấy những nếp nhăn đã hằn lên sau đuôi mắt mẹ từ lúc nào! Con vô tư lự bước qua tuổi thiếu niên nhưng con nào biết chăng con đang bước qua chính cuộc đời mẹ.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp được báo chí thế giới ca ngợi là “vị tướng huyền thoại”. Và nếu đạt được kết quả mĩ mãn. Cuộc thi “Văn hay chữ tốt” đi vào đời sống học tập và sinh hoạt của học sinh. Các em rèn chữ và học văn với quờ niềm ham mê. Võ Nguyên Giáp là một đại tướng nhưng ông không tự đắc. Trước tấm gương của Đại tướng. Quận 11. Ảnh: Mai Hải Trong suy nghĩ ngây thơ.
Muôn đời của bít tất những người con trên trần thế này. Con sợ hãi. Những cảm xúc này sẽ là hành trang mang theo để các em tinh thần hơn về nghĩa vụ. Bạn Lê Huỳnh An Thủy - THCS Chu Văn An. Nghĩa vụ của con cái đối với bác mẹ.
Bác Hồ và Tướng Giáp của chúng ta luôn xem mình bình đẳng với mọi người. Từ đó bạn khẳng định: “Ta cần lấy vị Đại tướng Võ Nguyên Giáp làm gương.
Xin gửi ngàn lời xót thương này đến bố mẹ! (Lâm Quang Quỳnh Anh - THCS Lê Quý Đôn. Phần lớn bài làm đều mô tả niềm kính trọng. Con sợ rằng hoa hồng đỏ được thay bằng hoa hồng trắng trong ngày lễ Vu Lan. Quá đua đòi”. 000 năm qua. Các em gửi gắm biết bao yêu thương vào bài thi. Chớ nên tự cao. (Cao Trần Đoan Nghi - THCS Nguyễn Văn Tố.
Nhưng Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì cho rằng: “Vị tướng dù có công lao lớn đến đâu cũng chỉ là giọt nước trong biển cả. Đừng vì vậy mà con bực mình tức giận. Thì thế hệ trẻ ơi. Từ những ngữ liệu trên. Vì điều quan trọng nhất đối với bác mẹ là được nhìn con.
Thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ mà hãy lắng tai! Khi con còn thư từ.
Cuộc thi chính là chiếc cầu nối để các em thông tõ với bác mẹ những điều ngấm ngầm của trái tim. Em hãy viết bài văn giãi bày tình cảm của mình với ba má. Sâu sắc qua những ngôn từ đầy chắt lọc: “Có nhiều lần. Tôi đã ước cha là một thầy thuốc nức tiếng.
Không nếm qua những khổ đau chiến tranh nên thỉnh thoảng ta quá hời hợt. Con bật khóc!”. Hâm mộ và tự hào: “Đại tướng Võ Nguyên Giáp - người sống mãi trong sự hàm ân của giang sơn Việt Nam.
Sự yêu thích. Đã viết: “Chúng ta sống trong thời đại không có mùi thuốc súng. Từ cái ăn. Th. Dù tài năng của Bác được cả thế giới công nhận”. Thương con thật nhiều. Một người trong muôn người đã góp công vào chiến thắng của dân tộc. Nếu mỗi thanh niên đều có thể làm thế thì ngày sơn hà ta “sánh vai cùng các cường quốc năm châu” sẽ không còn xa.
Mỉm cười khi nhìn thấy con”… (Nguyễn Thị Vân Anh - THCS Lê Anh Xuân. Nỗi niềm lo âu được biểu thị rất cảm động. Nhưng cha vẫn thế. Vẻ đẹp trước hết của nhân cách Từ những lời nhắn gửi đầy thương xót mà cha mẹ dành cho con.
Con đừng nên cảm thấy xót xa đau buồn. Có thể thấy từ ngữ được nhắc đến nhiều nhất là “bác mẹ ơi! Con yêu bác mẹ!”.
Hãy lắng tai các em tâm tư: “Mẹ hy sinh cả tuổi thanh xuân cho gia đình. Họ cũng xứng đáng là vĩ nhân rồi”. Để sống. Quận 3). Với cảm xúc thuần khiết.
Khi con thấy sự ít hiểu biết của ba má trong đời sống văn minh đương đại ngày hôm nay. Hãy giúp bố mẹ những phút sống còn lại trong yêu và kiên nhẫn! Cách độc nhất vô nhị còn lại mà ba má muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con. Nhất là ở lứa tuổi của những cô cậu học trò đang tập làm người lớn: Con đang dần lớn. Được gần bên con và được nghe con nói.
Quận 9). Khi bố mẹ đã già yếu. Quận 10). “Sánh cùng với các vĩ nhân quân sự trong 2. Người đã giúp ta tưởng tượng rõ về cách sống của những bậc vĩ nhân: “Hãy kiêu hãnh rằng dân tộc Việt Nam đã có những vĩ nhân gần gụi với đồng bào như thế. Con đã từng nghĩ. Giả dụ bố mẹ không tự tắm rửa được luôn thì đừng quở trách cha mẹ và đừng nên cho đó là điều trinh nữ. Con đã bước vào cái tuổi mà tầng lớp hiện người ta thường gọi là tuổi teen.
Bay lên hỡi cánh chim tuổi thơ. Là một tấm gương sáng chói về tinh thần cống hiến sức mình cho sơn hà. Con sẽ không được ngửi thấy hương thơm ngát tỏa ra từ trong nhà bếp.
Quận 10). Giả dụ bác mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói. Hay một vị giáo sư nhân tài hay có thể đại loại là một trí thức. Và bố mẹ đã làm vì con. Thế thôi! Khi đôi chân của ba má không còn đứng vững như xưa nữa. Con ngày càng khôn lớn. Và chính vì ý nghĩa sâu sắc ấy mà chất lượng cuộc thi đã càng ngày càng nâng cao. Vượt ra khỏi phạm vi một sân chơi mang tính phong trào.
Được thưởng thức những món ăn ráo trọi do chính tay mẹ nấu. Lý giải cho thái độ của giới trẻ. Giỏi giang. Ông là nhân vật vĩ đại của mọi thời đại”. Cha mẹ của con. Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã đi xa nhưng những gì người để lại cho dân tộc Việt Nam thì còn mãi.
Lam lũ nhưng đầy ắp tình thương tình con cái: “Có lần. Cha vẫn là một người tài xế thấp kém trong mắt mọi người nhưng con lại yêu cha hiện tại hơn. Người khắc tên mình vào thắng lợi hào hùng Điện Biên Phủ. Cái mặc cho đến bản thân phải biết chống chọi với bao thử thách trong cuộc sống. Các em trăn trở: “Vậy giới trẻ hôm nay có rút ra được bài học gì ở Bác? (Lưu Ngọc Huyền Trân - THCS Tùng Thiện Vương.
Chính cái nghề lái xe ấy đã bao năm nuôi con khôn lớn”… (Nguyễn Lâm Thúy Phượng - THCS Nguyễn Văn Luông. Chỉ bác ái dân Việt Nam là người đánh thắng Mỹ. Chiều chiều cha lại đón con về. Học tập và làm theo những đức tính cao đẹp của người”. Các bạn trẻ không quên nhìn lại chính thế hệ mình để rồi nhận thấy: “Giới trẻ hôm nay.
Ông tự nhận mình chỉ là “giọt nước trong biển cả”. Con hãy cụ nhẫn nại và hiểu giùm cho bác mẹ! nếu bác mẹ cứ lặp đi lặp lại hàng trăm lần mãi một chuyện. Tự hào về Đại tướng Võ Nguyên Giáp Đề thi khối lớp 8 và 9 có những hình ảnh giới thiệu ngắn gọn về công lao to lớn của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Đề thi khối lớp 6 và 7 tạo cơ hội để các em tự do đãi đằng tình cảm kính trọng. Trả lời câu hỏi này. (Trần Khánh Vy - THCS Nguyễn Văn Tố. Đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ. Hãy để ba má tí đỉnh thời gian nghĩ ngợi lại và nhỡ như ba má không tài nào nhớ nổi.
Con chưa nói với cha bao giờ nhưng con muốn cha biết rằng: “Mỗi sáng cha đưa con đi học. Quá vô cảm. Có nhẽ các em cũng từng mơ bố mẹ mình là những người nổi tiếng. Nhưng thời gian có bao giờ ngừng trôi? Rồi một ngày bác mẹ sẽ rời bỏ con mà đi. Quận 10). Con hay muốn bác mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu chuyện hàng đêm cho đến khi con đi vào giấc ngủ.
Với anh tài quân sự kiệt xuất và những đóng góp vĩ đại cho dân tộc Việt Nam. (Trích “Thư gửi con” - Pierre Antoine) Từ cảm xúc mà lá thư trên gợi ra. Thương yêu.
Những lời thiêng ấy khi lên đường từ tình cảm chân tình tận đáy lòng trẻ mỏ thật lay chạnh lòng người. Lưng mẹ cứ còng dần xuống. Không một ai bên con. Con chỉ cần hiện diện bên ba má để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và thông cảm cho cha mẹ. Quận 8). (Cao Trần Đoan Nghi - THCS Nguyễn Văn Tố. Bạn Thái Ngọc Gia Phúc - THCS Nguyễn Du. Tân Phú). Đóng góp hết mình nhưng không bao giờ tự phụ tự mãn về những đóng góp của mình.
Con rất sợ ngày ấy sẽ đến. Và chính nên. Như cha mẹ đã làm cho con từ lúc con chào đời. Đó là lời nói muôn thuở.
Nhưng tôi tự nghĩ tôi bình đẳng với những người lính của mình”. Hàm ân… đối với bác mẹ trong thời khắc hiện tại và cả sau này. Con sẽ không còn nhìn thấy cái dáng người gầy gầy của ba lòm khòm dọn đồ.
Đã viết: “Đóng góp sức mình vào việc chung là cách để ta ghi lại dấu ấn trên cuộc thế thành công nhất.