Nuôi lợn
Để bạn đọc dễ mường tưởng và so sánh, chúng tôi xin được nêu tỉ dụ cụ thể về chế độ và suất ăn như sau: Hồi đó bộ đội ta thường có 3 chế độ ăn căn bản: Đại táo: Áp dụng cho hết thảy cán bộ chiến sĩ và những người có quân hàm đến Trung úy, được hưởng tiêu chuẩn ăn 0,68 đồng/ngày; Trung táo: Áp dụng cho các sĩ quan có cấp hàm từ Thượng úy đến Trung tá, được hưởng tiêu chuẩn ăn 0,9 đồng/ngày; Tiểu táo: Áp dụng cho các sĩ quan cao cấp có quân hàm Thượng tá và Đại tá, được hưởng tiêu chuẩn ăn 1,2 đồng/ngày.
Mọi người chào xáo: Chuyên gia, khách nước ngoài gì mà mắt cứ nhìn lơ láo, thiếu thiên nhiên, đúng là “giặc lái Mỹ” rồi! Vậy là hết thảy cùng kéo lại chỉ chỏ, bàn tán, buộc Ban tổ chức phải đưa tất thảy lên xe, hủy bỏ chuyến tham quan dã ngoại theo dự kiến.
Khi lợn to được xuất chuồng, số thịt tăng gia và tiền bán lợn đó lại được dùng để bổ sung cho bữa ăn của tù binh. Và lại có thêm nhiều tù binh phi công Mỹ nhập trại Hỏa Lò, Hà Nội, nơi trước đó đang giam giữ hàng trăm phi công Mỹ. Họ bàn tán đủ thứ chuyện về các ca sĩ Việt Nam, rồi còn bắt chước giọng Tường Vi hát “Pơ rô tốc. V. Thời gian sau, mức ăn còn được nâng lên tới 7 đồng/ngày. Với những người gầy yếu, hoặc ốm đau sẽ được Ban chỉ huy trại quyết định cho ăn chế độ bổ dưỡng đặc biệt: 3,2 đồng/ngày.
# Đã phát hiện ra tù binh Mỹ. # Kể cả tin của Mỹ và phương Tây qua đài phát thanh mà trại tiếp âm, hoặc chọn những tù binh có giọng đọc tốt để đọc cho tất tật cùng nghe. N Đặng Vương Hưng- Nguyễn Văn (ghi lại).
). Hằng ngày, họ được ra sân phơi nắng, chơi bóng chuyền, bóng rổ, chọc bi-a, đọc sách báo, nghe tin tưởng.
Để các tù binh có dụng cụ chơi thể thao thẳng thớm, trại phải nhờ đến sự giúp đỡ của ông Tạ Đình Đề, người phụ trách xưởng sinh sản công cụ của Tổng cục Thể dục thể thao. 000 tấn bom không hủy diệt được Thủ đô và chiến thắng “Điện Biên Phủ trên không”đã đi vào lịch sử vinh quang chống ngoại xâm của dân tộc ta. Sau trận chiến lịch sử ấy, có 81 phi cơ Mỹ bị bắn rơi (có 34 chiếc B52) và gần 100 phi công Mỹ bị chết và bị bắt.
Tuy nhiên, cũng có lần quần chúng. Đôi khi, trại cho mời các nghệ sĩ của đoàn văn công Tổng cục Chính trị đến trình diễn cho bộ đội và cho cả tù binh Mỹ cùng thưởng thức. Vì được hưởng tiêu chuẩn cao, nên tù binh Mỹ thường ăn không hết suất, cơm và thức ăn thừa nhiều. Ví dụ: Để phòng ngừa đối phương có thể đột kích bằng đường không đánh tháo tù binh, chúng ta đã bố trí một lực lượng phòng không dày đặc trên các tòa nhà cao tầng xung quanh khu vực Hỏa Lò, sẵn sàng bắn hạ phi cơ bay thấp và phi cơ trực thăng cứu hộ.
Đó là nhờ truyền thống khoan hồng và nhân đạo đã có hàng nghìn năm của dân tộc ta. Ông Duyệt còn nhớ một lần nghệ sĩ Tường Vi đến hát bài “Cô gái vót chông” và “Tiếng đàn ta lư”.
Theo đại tá Trần Trọng Duyệt (hiện trú tại Khu tập thể Đoàn 6 Hải quân, Cầu Rào, Hải Phòng), nguyên Trại trưởng rút cục của Trại tù binh Hỏa Lò, người chứng kiến những ngày tất thảy tù binh được ta trao trả cho phía Mỹ theo hiệp nghị Paris nhớ lại, thì trong Thời gian chiến tranh, tại Hà Nội, tù binh phi công Mỹ được nhốt cốt yếu ở ba địa điểm chính: Một là khu vực Fafim đường Nguyễn Trãi hiện thời (tiếng lóng của tù binh phi công Mỹ gọi địa điểm này là “Sở Thú”); hai là, số nhà 17 phố Lý Nam Đế (phi công Mỹ gọi là “Đồn Điền”); và ba là Hỏa Lò (còn được tù binh Mỹ gọi khôi hài là “Khách sạn Hilton”, hay “Khách sạn Vỡ Tim”), nơi trực tính có đông tù binh phi công Mỹ “tá túc” nhất.
(Đồng tiền ở miền Bắc ngày đó rất có giá trị: Lương tháng của đồng chí Trưởng ty công an tỉnh là 115 đồng! Một bát phở ngon có giá 3 hào, một que kem ở bờ hồ Hoàn Kiếm trọng điểm Thủ đô Hà Nội chỉ có 5 xu. Những ngày lễ, ngày Tết (của cả Việt Nam và Mỹ), tù binh còn được cho ăn tươi đặc biệt hơn. Mặc dầu không hiểu nghĩa cả bài hát, nhưng tù binh Mỹ khoái quá, vỗ tay rào rào, đề nghị hát đi hát lại.
Nên, sau cú sốc thần kinh ban sơ lúc họ bị bắt, khi đã vào trại Hỏa Lò hồ hết các tù binh Mỹ đều ổn định tinh thần và sức khỏe rất nhanh. Bữa trưa và chiều, suất ăn của họ là bánh mỳ kẹp trứng rán, hoặc thịt và một bát súp thịt hầm với khoai tây, hoặc rau các loại. Các tù binh không những được ăn tốt, mà còn được coi ngó sức khỏe (cả vật chất và ý thức) rất chu đáo trong điều kiện thời chiến cho phép.
” Suốt đêm. Cán bộ chiến sĩ của trại phải xác định rõ: săn sóc bảo đảm tốt sức khỏe cho tù binh cũng là một nhiệm vụ đặc biệt! Một tù binh phi công Mỹ trước lúc cất cánh
Đó là chưa tính các đơn vị phối hợp. Pơ rô tốc. Ở tù vẫn được đi tham quan Cựu trại trưởng tù binh Hỏa Lò Trần Trọng Duyệt đã khẳng định: Có lẽ trên thế giới này không có nước nào đối với tù binh Mỹ tốt như ở Việt Nam.
Ngoài ra, còn có những đơn vị bộ binh, công an vũ trang, thậm chí có cả xe tăng, thiết giáp luôn sẵn sàng đương đầu cao, nếu phía Mỹ dám liều lĩnh như với trại tù binh Sơn Tây năm 1970. Bởi trong thời kỳ chiến tranh, đời sống quần chúng ta còn thiếu thốn trăm bề. Riêng tù binh phi công Mỹ được hưởng mức ăn “đặc táo” tới 1,6 đồng/ngày.
Hàng hóa hồ hết đều phải phân phối, được mua bằng tem phiếu ưu tiên. Đêm ấy, khi buổi văn nghệ đã tan từ lâu, nhưng ở nhiều phòng giam, tù binh không chịu ngủ. Pơ rô tốc. Ngoài việc gói bánh chưng, cuốn nem rán, bộ phận hậu cần của trại thường mang giấy giới thiệu đi về tận Hà Bắc, hoặc Sơn Tây để mua gà tây về quay, chế biến món cơm rang thập cẩm (cơm có cả thịt, trứng và rau), uống với bia Trúc Bạch, thứ đồ uống mà tù binh Mỹ rất thích, ăn xong thường có hoa quả và bánh kẹo.
Ngoài việc được tận tình cứu chữa vết thương do nhảy dù sau khi phi cơ bốc cháy, các tù binh đã được những thầy thuốc giỏi nhất ở các bệnh viện 108, 103, 354 của quân đội đến khám và chữa bệnh theo định kỳ.
”. (Hiện bà Hà đang trú tại 51 Trần Nhân Tông, Hà Nội). Ban chỉ huy trại quyết định sử dụng số thức ăn thừa đó để.
Đặc biệt, trong các ngày Lễ, ngày Tết của Mỹ như ngày Độc lập (4 tháng 7), ngày Lễ Tạ ơn, Noel, tết tây. Ông Duyệt cho biết: Ở Hỏa Lò hồi đó các tù binh Mỹ thẳng tắp được tổ chức vui chơi giải trí. Về cơ cấu tổ chức của trại tù binh Hỏa Lò: Tổng cộng cán bộ chiến sĩ ta chỉ có khoảng 60 người. Tóm lại, đó là một sự ráng rất lớn về chính sách nhân đạo của Đảng và quốc gia Việt Nam đối với tù binh Mỹ.
Trong đó, có một Tổ Quản giáo kiêm thông dịch (từ 5 đến 7 cán bộ); một tổ bảo vệ chuyên làm nhiệm vụ điệu tù binh đi làm việc và phục vụ sinh hoạt; hai Tiểu đội Hậu cần Cấp dưỡng được chia làm hai bộ phận: Một bộ phận phục vụ cho ta, còn bộ phận kia (có quản lý riêng) chuyên phục vụ tù binh Mỹ; một Trung đội Cảnh vệ gác vòng ngoài (khoảng 20 đến 25 người).
Thời gian cao điểm, bộ phận hậu cần của trại tù binh Hỏa Lò nuôi tới 40 con lợn béo. Tới đoạn lên cao như tiếng chim hót “Pơ rô tốc. Những người nghiện thuốc lá, mỗi ngày còn được phát 3 điếu Tam Đảo bao bạc (thứ thuốc lá không có đầu lọc, nhưng rất quý hiếm, do miền Bắc sản xuất hồi đó).
Trọng tín ngưỡng của tù binh, trại còn cho mời cả mục sư Bùi Hoàng Thử đến làm lễ theo nghi thức đạo cho số người theo đạo.
Thậm chí để giúp một số tù binh có bệnh về mắt có thể đọc được sách báo, Ban chỉ huy trại đã phải thửa khá nhiều cặp kính thuốc của bà Thúy Hà ở cửa hàng số 48 Hàng Bài. Và đi theo hướng dẫn viên. Trong 12 hôm sớm ấy, 441 lượt B52 và 10.
Để đảm bảo an toàn cho những “vị khách đặc biệt” này, ta đã cho phép các tù binh ăn mặc như khách du lịch: Cũng comlê, cavát, giày đen v. Lời kể của ông đại tá trại trưởng Đại tá Trần Trọng Duyệt cho biết: Hồi đó, tù binh phi công Mỹ đã được phía ta chăm sóc với một chế độ ăn uống rất đặc biệt: Buổi sáng, họ thường được ăn bánh mỳ với sữa hoặc đường (những thứ hàng xa xỉ mà thời ấy, những người Việt Nam bình thường chỉ những khi ốm đau mới được biếu và bồi bổ).
Nhiều người đã có tinh thần luyện tập để thích nghi với điều kiện sinh hoạt mới, giữ gìn sức khỏe để đợi ngày được trao trả về nước.
Để thay đổi không khí cho các tù binh đã phải ở trong trại lâu ngày, được sự kết hợp trợ giúp của Công an Hà Nội và An ninh Quân đội, Ban chỉ huy trại còn nhiều lần tổ chức cho các tù binh đi tham quan một số di tích lịch sử, văn hóa và danh thắng của Thủ đô Hà Nội như: Hồ Hoàn Kiếm, Công viên Lê Nin, Quốc tử giám, chùa Trấn Quốc, chùa Một Cột, Viện bảo tồn Quân đội (nay là Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam), bệnh viện Bạch Mai.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét