Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

Người cách làm mẹ sang Trung Quốc tìm con bị bán.

Em có về thăm nhà một vài lần nhưng rồi sau đó biệt tăm

Người mẹ sang Trung Quốc tìm con bị bán

Hai chị em nhớ nhà. Điện thoại không giao thông được. Chủ quán cho biết con gái chị đã theo một đàn bà đi làm mướn ty nhưng không biết địa chỉ cụ thể. Bao lần đội nắng tắm mưa để mong tìm được đứa con gái đầu lòng. Nghệ An) kể chuyện trong tiếng nấc nghẹn ngào: “Vợ chồng tôi sinh được 2 trai. Gió quật cây cối đổ rạp. Chị nhận được tin con gái đã bị gả đi nơi khác.

Lúc tỉnh dậy. Cho rằng mình không liên tưởng. Lặng đi trong giây lát. Học nói với mẹ mình đã lấy chồng.

Chị Bình quyết định làm thuê khi nào đủ tiền sẽ đưa con về. Ổn sẽ sang bên đó tìm chị. ”.

Gió vẫn quật. Chị Bình thấy con gái đến đỡ chị dậy rồi dắt đi. Rồi cách đây hơn 1 năm. Chị đẫn đờ ra vào như người mộng du.

Ôm đứa con trai nhỏ chưa đầy 9 tháng vào lòng. Chị Lô Thị Bình.

Chị Bình nửa tin nửa ngờ. Nhớ bác mẹ và các em lắm nhưng không thể nào về được. Hốt nhiên hoa mắt. Vừa bước lên thềm nhà chị đã khuỵu xuống rồi lịm dần.

Chị khuỵu ngã giữa nơi đất khách quê người. Chị mới dần dần lai tỉnh. Chủ nhà cho chị hay. Rồi sau đó chìm vào bóng tối. Khi có được số tiền nhất thiết. Chị vẫn nằm thoi thóp bên mép đường. Khoản tiền mang theo đã hết. Vì trong tay không có một đồng bạc nào. Mẹ con gặp nhau. Khi đến nơi. Chị Bình đang điều khiển xe máy leo dốc Noọng Dẻ để lên Cửa khẩu Nậm Cắn.

Chị nhận lời vào rẫy làm mướn cho một người dân địa phương. Ít lâu. Chị vượt qua dốc Pù Huột (xã Bình Chuẩn- Con Cuông). Đi rẫy về. Rất nhớ nhà. Vào buổi chiều hè.

Chị không nhớ đã đi qua bao lăm bản làng. Nó thường hỏi mẹ về cuộc sống ở phía bên kia biên cương. Trận cuồng phong đi qua. Anh lại tìm đến rượu để mong quên đi hết thảy. Nhớ ba má và các em nhưng không thể nào về được. Làm thuê khoảng 2 tháng.

Gọi điện về báo rằng vì nhớ chị. Không ai muốn nói dù chỉ một lời. Chị té sang bên mép đường nằm bất động. Lô Thị Học (1995) đến xã Nậm Càn làm công việc phục vụ cho một quán ăn. Công Kiên. Sau 2 tháng hối hả xuôi ngược. Những lúc như thế. May mà ngày đó chụp được tấm ảnh. Không biết có bao giờ gia đình được đoàn tụ như thế nữa không. Với chồng chị- anh Lô Văn May. Không khí cả nhà buồn như đưa đám.

Đêm đến. Từ đây. Anh May đờ đẫn đi lại như một cái bóng. Không khẩn thiết với công việc. Kẻ buôn người đồng ý đưa chị sang và hẹn ngày xuất phát. Nước xối vào mặt tê rát. Chị thấy mình đang nằm trong một ngôi nhà sàn. Chị Bình chia sẻ: “Mỗi lúc nhớ các con. Nhớ các con lắm.

Vì không hiểu tại sao Học không nói với bác mẹ một lời nào. 1 đêm và 1 buổi sáng mới đến được nơi Học ở. Gia đình đừng lo âu điều gì. Trong giấc ngủ chấp chới. Chị chạy vạy được gần 1 triệu đồng làm lộ phí. Chị Bình có linh tính chẳng lành nên quyết định vào Nậm Càn tìm. Chủ nhà tìm cách cho uống 2 hộp sữa tươi.

Mấy ngày sau

Người mẹ sang Trung Quốc tìm con bị bán

Học. Chị Lô Thị Bình và đứa con nhỏ Giữa năm 2010. Có người quen đến rủ. Đối tượng này nói rằng. Thời kì này. Đất dưới chân như lún sụt. Chị Bình tìm gặp kẻ đã nhẫn tâm lừa bán con mình.

Chị dọa sẽ báo công an. Ban ngày. Bao nẻo đường ngược xuôi. Vợ chồng chị Bình với tấm ảnh ngày gia đình còn đoàn viên Lúc này. Xung quanh mình toàn là người lạ. Vì không có tiền. Chị quyết định trở về quê. Lần khác. Lúc chị Bình kể về chuyện các con. Nay 2 đứa con gái đầu đang phiêu bạt ở Trung Quốc. Nỗi nhớ thương. 2 người cùng phát xuất ra Cửa khẩu Móng Cái (Quảng Ninh). Vì chồng và các con đang chờ.

Lô Thị Ổn- đứa em gái kề của Học cũng rất nhớ chị. Sẽ kiện ra tòa. Đối tường này cố định phủ nhận. Toàn bộ tay trong tay và vẻ mặt rạng ngời hạnh phúc.

Ổn gọi về nói đã tìm gặp được chị gái. Kẻ buôn người mới chịu nhận tội. Hình ảnh con gái cứ hiện về thấp thoáng. Nghe tin này. Họ hàng ở khắp nơi để thăm dò tin cẩn nhưng không một ai hay biết.

Ổn xin ba má lên Mường Xén thăm bạn ít ngày. Chị Bình đành thất vọng trở về. Câu trước nhất chúng thường nói: “ba má ơi! Con nhớ nhà lắm!”. Không thì chẳng biết sẽ thế nào. Ổn và đứa con trai thứ 3). Xã Hữu Lập (Kỳ Sơn. Chị em Học- Ổn thỉnh thoảng gọi về hỏi thăm cha mẹ. Đúng hẹn. Có lần. Thấy chị nằm bất động ngoài dốc Pù Huột liền đưa về nhà sơ cứu.

Anh với tay lên tấm lấy một bức ảnh đưa chúng tôi xem. Chị buộc phải dừng xe vào một ngôi nhà ven đường. Và Ổn cũng đã lấy chồng. Chị cất công đến nhà anh em. Lúc nào cũng thương nhưng không biết làm gì hơn!”.

Học sang bên đó đã lấy chồng và có cuộc sống sung sướng.

Về nhà. Sấm sét nổ đanh tai. Sau đó. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê.

Cùng ôm chầm lấy nhau nức nở. Xây xẩm mày mặt. Day dứt khiến anh trở thành lầm lỳ. Không buồn ăn uống.

Lúc đầu. Bản Xốp Nhị. Mưa vẫn tuôn vào mặt. Tưởng chừng rơi vào vô vọng. Lâu ngày không gặp mặt con gái. Vậy nhưng. Tin tưởng của con gái vẫn “bóng chim tăm cá”. Một mình trên chiếc xe máy. Sức vóc của người đàn bà ấy không đủ để gượng dậy trước cơn phẫn nộ của đất trời. Biết chị đang lả đi vì đói. Chị Bình tìm đường trở lại nơi con gái ở. Lúc tỉnh lại.

Hơn nữa nhà chồng chưa cho về. Trời đang nắng thốt nhiên mây kéo ùn ùn rồi đổ mưa ào ạt. Bức ảnh chụp cảnh 5 thành viên trong gia đình (vợ chồng anh May-chị Bình. Chị giả tin và yêu cầu được theo sang Trung Quốc để gặp con.

Chiếc xe máy bỗng loạng choạng. 2 gái. Vợ chồng tôi lại lấy ảnh xuống xem. Một hôm có người quen cung cấp một thông tin quan yếu: Học đã bị một người nữ giới ở xã Đôn Phục (huyện Con Cuông) lừa bán sang Trung Quốc.

Tiếp chuyện bắt xe khách chạy 1 ngày. Đến nơi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét