Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Rồi sẽ đi khá là hot xa.

Anh bắt máy liền chớ để nó tắt”

Rồi sẽ đi xa

Cười xuề xòa: “Nó gọi lộn thiệt!”. Ba lại chép miệng. Ba mẹ không phải mừng hụt nữa. Ba tiu nghỉu nhìn mẹ cũng vừa chạy theo sau: “hổng phải nó”. Nên suốt tháng đầu mắt mẹ cứ đỏ hoe. Đang bữa ăn tối thì tiếng chuông điện thoại đặc biệt reo lên.

Nói rành mạch: “Con cài làm sao mà thằng Vũ gọi về nó phải “kêu” khác người ta gọi đến cho ba!”. Rồi lảng sang chuyện khác. Ba mẹ chẳng bâng quơ nhớ tới chuyện này. Ba cũng vừa nhổm dậy thì tiếng chuông tắt thiệt. Song. Em đi du học đã được ba tháng. Mẹ lại nói thêm vào. Mỗi lần ngồi vô mâm ăn. Lại thấy cuộc gọi đến từ người khác. Mẹ vội cúi xuống ăn tiếp.

Nhiều hồi điện thoại reo lên trong “giờ vàng”. Những đứa con như mình. Như để tránh ánh mắt của ba. Lại khác múi giờ. Tuồng như “thất vọng” lắm.

Bao người ở nhà ngay ngáy lo. Làm sao tránh được chuyện sẽ phải đi xa? MINH TRÂM. Cũng hay”. Nguồn: Internet Ngày em mới bước qua đất nước xa xăm ấy. Song xa lắc xa lơ thế. Mẹ cười như mếu: “Cũng phải. Chị vội cài nhạc chuông riêng cho số điện thoại của em. Nó bận lắm mà…”.

Rồi chìa cái điện thoại ra cho chị. Ba vội với lấy cái điện thoại. Ba cất cái điện thoại lại chỗ cũ. Bấm số. Buổi tối hôm đó cứ rề rà trôi qua. Nói như bâng quơ: “Mình quây quần vầy chớ thằng Vũ bên đó có một mình hà”. Mẹ mau nước mắt nên mỗi lần nghĩ tới đứa con trai 18 tuổi lần đầu phải sống xa nhà.

Cứ sống trong những buổi tối dài dằng dặc thế này. Để mỗi lần tròn tháng thì lại vui như mở hội. Ba lại ngồi chậc lưỡi.

Ba chau mày. Không ngủ được vì lạnh. Mẹ vừa dứt lời. Nhìn mẹ. Ba sấp ngửa chạy lên. Nhưng em bận bịu hoài nên dần dà rồi mọi giao thông cũng đều do ba mẹ chủ động. Trước. Em bận bịu với cuộc sống mới. Ba tháng. Người dân thân thiện lắm. Sợ em không ăn được những món ăn lạ. Đáp lại lo lắng của cả nhà.

Lúc nào mẹ cũng nghĩ tới em. Sao nó khen ngon ha?”. Ba phán đoán: “Hay mạng bị gì? Có khi do trục trặc… đường dây!”. Em gọi điện về phấn khởi khoe đồ ăn bên đó ngon lắm. Hôm rồi. Như cũng chỉ vô tình góp chuyện thôi: “Vậy mới mau tập được tính tự lập. Mẹ đẫn đờ: “Đồ ăn bển phải khác mình lắm.

Nên không có gì cấp thiết thì em đâu cất công canh giờ để gọi về. Ba mẹ cứ nhẩm tính từng ngày. Sau cuộc điện thoại ngắn ngủi cùng mấy tiếng à ừ.

Bằng đường này hay đường khác. Những cuộc gọi về nhà cứ thưa thớt dần. Đăm chiêu. Giấc mơ được đi xa trong chị chẳng còn nhiệt thành như xưa nữa. Ảnh minh họa.

Lại khóc. Và “mùa đông bên đây… mới đúng là mùa đông”. Mẹ hối: “Hổng chừng nó gọi lộn. Ba mẹ thì cứ sau giờ ăn tối là lại ngồi ngóng tin. Vì ngại em bận nên ba mẹ chỉ ngóng điện thoại chứ không dám gọi. Nhưng ai nhìn vào cũng biết. Sau nhiều lần mừng hụt.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét