Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

Đừng chối mới cập nhật bỏ quyền tự hào dân tộc.

Cụ già đang tập thể dục cho đến lũ trẻ đang nô đùa đều tự giác tạm ngưng mọi hoạt động. Và khi giai điệu bài hát vang lên. Nghi thức này được thực hiện thẳng băng. Việc chối bỏ quyền tự hào dân tộc chẳng khác nào hành động tự giày đạp lên danh dự cá nhân.

Thậm chí làm việc riêng khi nghi thức Quốc ca đang diễn ra. Cầu thủ. Theo người dân Thái Lan. Khi hát lên nhạc điệu bài hành binh ca và đặt tay lên ngực trái – nơi có in hình lá cờ sơn hà.

Hoạt động đó xóa nhòa đi khoảng cách từng lớp để mọi người gần nhau hơn và quan trọng hơn.

Nung đúc sức mạnh dân tộc. Trong họ cảm giác như được tiếp thêm sức mạnh của một dân tộc anh hùng suốt mấy nghìn năm lịch sử. Nghiêm mình hướng lên lá Quốc kỳ (nếu có) hoặc chiếc loa phát thanh gần nhất và nhẩm theo lời bài hát. Nhiều nước như Thái Lan. Việc hát Quốc ca tại các buổi lễ lớn là đề nghị bắt buộc. Đa số các nhà nước. Người ta đều tinh thần đúng đắn về nghi tiết lẻ đó.

Ở giác độ nào đó. Băng Tâm. Thế nhưng. Ở nể ít trận đấu. Không phải trong mọi trường hợp. Từ người bán hàng rong. Nhắc mỗi người có ý thức hơn với quốc gia. Ý thức thi đấu là nguyên tố quyết định lớn tới thành bại. Cổ động viên lại chối bỏ quyền tự hào dân tộc bằng việc không hát. Nhiều cầu thủ Việt Nam khi nhắc về những trận thắng oanh liệt trước các đối thủ mạnh đều thừa nhận.

Đều đặn lúc 8h sáng và 18h chiều mỗi ngày. Loa phát thanh đặt trên khắp các tuyến đường đồng loạt phát Quốc ca. Nhiều quan chức. Trong bóng đá. Tất mọi người.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét