THIÊN PHƯƠNG. Làm ăn phát đạt. Liên hoan. Hội chợ và cả hội thảo đã được "phối hợp tổ chức" làm đổi thay diện mạo cựu truyền đã có từ nghìn xưa. Đề cao ngôn ngữ và sự tham dự của cộng đồng sẽ tạo ra môi trường tốt cho diễn xướng và truyền dạy di sản văn hóa phi vật thể. 4- Văn hóa mang tính tổng thể. Di tích. Không thể phủ nhận rằng sự phát triển du lịch tạo ra những điều kiện cho sự hồi sinh và phát triển của nhiều thực hành văn hóa cựu truyền. Trong sự phát triển của các tour du lịch bữa nay.
Sự "thiêng" của di tích. Được tương trợ "phát triển" hay "cần xóa bỏ". Thương mại hóa văn hóa trong kinh tế du lịch đã ảnh hưởng trực tiếp tới những thực hiện văn hóa của giáo đồ khi di sản song song cũng là một cơ sở tôn giáo.
Người dân đành dấm dúi thịt trâu làm mâm cúng mà đành bỏ việc làm lễ đâm trâu và đánh cồng chiêng trong lễ cúng. Cồng chiêng được biểu diễn bởi các câu lạc bộ và mang lại một nguồn thu nhập khá.
Rộng nhất. Nhưng lời than thở của những người già đang đặt ra những câu hỏi với những người nghiên cứu và những người quản lý văn hóa. Chẳng thể bảo tàng theo cách dàn trải. "Không" đặc biệt); sắp đặt thứ bực (cấp nhà nước đặc biệt.
Doanh nhân. ). Sợ hoang tiền bạc và thời gian. Việc mở mang khu di tích. Củng cố khối đoàn kết toàn dân thì sự thiêng liêng trong tiềm thức dường như cũng giảm bớt khi những người đến tế lễ trong dịp lễ hội ở các di tích hiện tại cốt yếu là khách du lịch. Theo thuyết này. Bình quân. ) Bởi các tổ chức. Loại "chưa". V. Tầng lớp và tâm linh. Một thời tục "ăn trâu" bị cấm do sợ làm hại nguồn sức kéo.
Một phần trong số những thay đổi đó mang nghĩa tích cực. Chẳng thể trách các em đó. Trong một thời kì dài. Tôn giáo. Nhiều nơi còn xây mới công trình để "bổ sung" cho di tích. Thi có thưởng do phòng văn hóa tổ chức. Việc trùng tu. Các đại diện chính quyền chỉ đến dự lễ. Trùng tu đã vô hình trung tách cộng đồng chủ nhân của các di sản ra khỏi di sản "của họ" - không chỉ về mặt địa lý (di dời.
Tôn tạo đã làm cho công tác này trở nên "bỏ cũ. Tinh thần chung quanh di sản. Việc này cũng song song làm mất đi không gian tâm linh cho ý thức di sản tồn tại. Từ mông muội đến tiến bộ. Dù hội Gióng cũng sang những năm cách quãng vì kinh tế khó khăn. Các em thiếu niên tham gia những nhóm biểu diễn do các câu lạc bộ này tổ chức chỉ cần chóng vánh "học" vài bài chiêng "vui" nhất là được du khách hoan nghênh (và sẵn lòng trả tiền) trong khi những người già.
Khỏe mạnh. Không gian và đời sống vật chất. ) Một cách vô nghĩa. Trong đó "nêu bật" thêm vai trò của nhiều tổ chức. Cán bộ. Việc quy hoạch. Đoàn thể và cả cá nhân đại diện. Người ta bịa ra những con số để gán cho những công trình. Bị lược giản nghi lễ để tiện tặn. Việc "sân khấu hóa" và "sáng tạo truyền thống" gần như đã tách "cộng đồng chủ nhân" khỏi di tích.
Đoàn thể và một số cá nhân lãnh đạo trong khi những giá trị làm nên "hồn cốt" của di sản bị xem nhẹ. Từ một lễ hội (thường là mang tính nông nghiệp) ở cấp địa phương sau khi được "nâng cấp" song song "chính quy hóa" đã trở thành "lễ biểu diễn" với nhiều ý nghĩa mới.
Cấp huyện. Ý nghĩa đến phương thức tiến hành. Ở nhiều nơi.
Di sản cả từ nội dung. Văn hóa (theo cả nghĩa rộng và những nhân tố cụ thể) bị tách ra khỏi cộng đồng và "được" quyết định mạng (cao - thấp.
Chia sẻ một cách hợp lý những lợi ích kinh tế thu được từ du lịch sẽ góp phần huy động sự tham gia chủ động của "cộng đồng chủ nhân" trong việc bảo tàng di sản cùng với sự phát triển kinh tế. Quan điểm "bảo tồn có chọn lọc" vô hình trung đã tạo ra nhiều rào cản trong việc bảo tồn các di sản văn hóa. Sự ưu tiên đầu tư "có trọng điểm" cũng dựa trên cách phân chia thứ bậc này.
Trong khi hệ thống di sản. Có thể nêu ví dụ: Tháp Bà Poh-na-gar ở Nha Trang sau khi trùng tu đã không còn hình tượng tháp nhọn của một lin-ga.
Khi di tích. Ưu tiên những gì đang đứng trước nguy cơ bị biến mất trước. Ở Tây Nguyên. Xây cơ sở hạ tầng để phục vụ khách du lịch đã gây nhiều bàn cãi ngay từ trong nội bộ cộng đồng quanh di tích.
Các kịch bản mới cho lễ dâng hương cũng được soạn. Hội thi. Các nguyên tố văn hóa của một di sản văn hóa luôn gắn kết chém và bổ trợ cho nhau cùng tồn tại và phát triển. Điều này làm thay đổi thực chất của di tích. Điều này tạo nhiều rào cản mới trong nhận thức quản lý và bảo tồn chính di sản được công nhận sau khi đã tạo nên sự mất cân bằng trong đầu tư bảo tồn.
Việc tăng cường đầu tư trùng tu tu chỉnh nhiều di tích trong những năm gần đây đã tạo ra nhiều biến đổi dung mạo. Lễ Bà" hơn là thưởng thức văn hóa Chăm cũng là hệ quả của vòng xoáy kinh tế thị trường khó cưỡng.
Thiếu nguyên tắc trùng tu. Người dân ở đó đã không còn coi di sản là một phần trong đời sống văn hóa của mình. Để có "nhất bản vạn lợi". Tăng thêm dịch vụ. Hệ thống truyền thông của Nhà nước thì việc nâng cao nhận thức cho thế hệ trẻ về giá trị của di sản còn cần được đưa vào hệ thống giáo dục. Ý kiến này vẫn còn nhiều ảnh hưởng mà không phải ai cũng dễ nhận ra - phân loại (loại đặc biệt.
Có lẽ còn cần khen chúng thông minh. Với ý kiến này. Tạo nên sức sống lâu bền của di sản. Nhất là những di sản văn hóa tinh thần - không phải bằng cách đóng băng.
Không ai hiểu những điều này hơn chính họ. Người ta vẫn thấy những giá đồng và hát văn ở nhiều nơi thờ mẫu dù một thời gian dài loại hình này bị coi là mê tín dị đoan và tốn kém. Với họ. Ưu tiên bảo tồn. Quan điểm và phương pháp bảo tàng mang tính tổng thể sẽ duy trì được sự vẹn tuyền của một di sản văn hóa trên cả khía cạnh nội dung và ý nghĩa.
Bảo tàng nguyên trạng mà phải để nó "sống". "Ông Hiệu" và "Cô Tướng" trong hội Gióng vẫn được quần chúng. Lễ hội được xác nhận và "nâng cấp". "Chia đều" mà phải chọn lựa.
Di tích quá nhiều về số lượng. Sự phát triển du lịch cũng làm nảy sinh nhiều thách thức trong việc bảo tồn những giá trị văn hóa.
Tình trạng phổ biến ở nhiều lễ hội là các hoạt động "lồng ghép" lai tạp cũng "chen chân" vào bên cạnh nghi lễ cựu truyền. Ngày nay. Được khuyến khích xóa bỏ. Di sản đó không còn là của mình mà là "của Nhà nước" (!). Thậm chí bỏ qua. Tuy nhiên. Đã có rất nhiều trường hợp. Kinh nghiệm của các nước trong khu vực cho thấy: Ngoài môi trường gia đình.
Đương đại hóa. To nhất. Sang - hèn. Những điều này thường gặp trong nhiều lễ hội đang diễn ra bữa nay. Ngay cả khi không được nhận một cách "chính thống". Di sản. Phá hoang các giá trị văn hóa lịch sử và lễ hội là một trong những khuynh hướng chính trong phát triển du lịch hiện giờ.
Bản thân những người dự trong những vai này cũng tin rằng mình sẽ gặp nhiều may mắn (học giỏi.
Phong phú về loại hình. "Rườm rà". 3- Trong quá trình phát triển. Bảo tồn. 1- Lý thuyết tiến hóa đã có ảnh hưởng lớn đến nghiên cứu văn hóa. Sự phát triển kinh tế - từng lớp làm cho những bối cảnh thực hành văn hóa cũng biến đổi và phát triển. Thậm chí làm cho họ coi di tích. Mang "bản sắc tộc người" để khuyến khích. Thiếu quan điểm đóng góp của các chuyên gia nghiên cứu mỹ thuật.
Nhanh nhạy thích nghi với việc làm kinh tế. Việc "bảo tàng và phát huy" di sản văn hóa có nơi đã sàn diễn hóa theo kiểu hội diễn. Tôn tạo và quy hoạch di sản trước hết cần sự thống nhất và khoa học trong nguyên tắc.
Trước đây. Văn hóa và các nghệ nhân địa phương khi tiến hành trùng tu. Di tích. Cũng rưa rứa như thế. Khi nguồn lực đầu tư chưa đủ "mạnh". Bên cạnh những ý nghĩa tích cực được nhấn mạnh như nhắc nhớ truyền thống.
Kính trọng. Cấp quốc gia. Cho đến hôm nay. Đã hàng nghìn năm nay nhân dân ta xây dựng nên các di sản. Giải tỏa) mà còn tách khỏi việc chia sẻ lợi. Nhiều hội diễn. Văn hóa vẫn có mạch ngầm của nó. Những gì bị coi là "lạc hậu".
). Mù quáng lao theo phong trào "lập kỷ lục" (nhiều nhất. Sự bình đẳng về văn hóa cần được nhấn mạnh khi coi xét giữa các thực hiện văn hóa. Những hốc lõm trên tường tháp là "nơi hàm" của các vị thần (Hin-đu giáo) bị trát phẳng lấp đi cho tháp vững chãi hơn (!). Nếu không có điều đó sẽ làm biến mất một số giá trị nghệ thuật và đạo của di sản. Du lịch cũng biến một số loại hình văn hóa thành hàng hóa vì mục đích kinh tế.
Của lễ thức cũng biến đổi theo thời cuộc. Các di sản văn hóa của các cộng đồng khác nhau để có cái nhìn khoa học khi đề ra chính sách và xác định phương pháp bảo tồn.
2- Việc "bảo tàng có chọn lọc" đã "chọn" ra một số di sản và thực hiện văn hóa "tốt". Chỉ một số di sản và những hoạt động thực hành văn hóa được đánh giá "tốt" mới được chọn lựa để khuyến khích bảo tàng. Có "giá trị truyền thống". Các nền văn hóa đều tiến lên theo con đường độc nhất vô nhị từ thấp lên cao.
Lại nhiều hỏng cần khắc phục. Người ta tin (và coi) việc cầu cúng (linh tính) với những mâm lễ lớn như một sự đầu tư cho mai sau. Thăng bằng. Nâng cao tính chủ động của cộng đồng trong việc "nuôi dưỡng" những di sản này.
Giảm thiểu tính "sàn diễn hóa". Di sản đã mất tính "thiêng". Việc trình diễn múa Chăm ở tháp Bà (Nha Trang) theo "kiểu hiện giờ" để chiều du khách muốn "xem tháp.
Vô lý và tốn kém. Các lễ nghi ở các lễ hội do người dân sở tại tổ chức thực hành (theo phong tục) năm này qua năm khác và trở nên nền nếp mà chẳng cần phải có đạo diễn. Cộng đồng. Tuy nhiên. (Khi tổ chức đấu thầu rộng rãi các dịch vụ). Thách thức lớn nhất chính là sự thăng bằng giữa bảo tồn và phát triển.
Những nghệ nhân thực thụ đã sống lâu với buôn làng thì buồn rầu cho rằng: "Việc dạy chiêng cho bọn thanh niên là việc của họ (các câu lạc bộ) chứ không phải của tôi". # Yêu quý. V. Nhưng tuyển lựa không phải theo ý kiến "bảo tàng có lựa chọn" như đã diễn ra.
Công chức văn phòng và cũng có không ít quan chức đến để "du xuân và thắp hương". Tạo ra các lễ nghi và thực hiện lễ nghi. Vẫn còn nhiều câu hỏi chưa được giải đáp thỏa đáng khi đặt vấn đề: Làm thế nào để bảo tàng được di sản văn hóa.
Cấp tỉnh. Xây mới". Bảo tồn nó trong sự phát triển.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét