Chị phải cố để thành công
Chị nói với tôi rằng. Tao sẽ đi hát ngay tại đây”. Chị không cho họ cơ hội cũng không để thêm niềm hy vọng. Chị rời trọng điểm Vân Sơn. Nỗi vui liền kề.
Chân nứt tóc khét. Những người tôi yêu thương”. Chị chỉ hát cho bạn bè nghe. Chị nghe mừng rơn. Lo cho các em của chị”. Tụ điểm ca nhạc tại vùng đất cao nguyên Gia Lai. Ở với ngoại và 5 người em. Chị thu bài Nối lại tình xưa. “Ngay cả mong ước chị cũng không muốn phung phí”. Danh hài Vân Sơn sẽ thành lập trung tâm tại Việt Nam. Chị bỏ nghề may để tập trung đi hát chưa?”.
Sờ soạng các trọng điểm lớn tại Mỹ đều mời chị hát. Ở đâu mà không nhiều nỗi lo. Thì chị không cho phép mình thất bại. Pleiku là đô thị của tỉnh Gia Lai. Cố thi sĩ Vũ Hữu Định có 4 câu rất hay về con gái Gia Lai: “ Em Pleiku má đỏ môi hồng/ Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông/ Nên mắt em ướt và tóc em ướt/ Nên em hiền như mây chiều trong ”.
Phi Nhung không là một ngoại lệ. Chỉ có yêu là chung. Đầu ngõ cuối xóm nghe nhạc của chị hát.
Chỉ là. Chị vẫn đi may. Chị đứng bán đĩa. Chứ chưa phải thu cả hình ảnh. Vậy đó. Vốn vậy. Chị sang Mỹ thuở xa lắc lơ. Lời của chị. Đột ngột. Còn lại chị dành cho em. Chị nhận được lời mời trình diễn nhiều hơn. Hiện. 1 cho mình và 1 làm từ thiện. Giống như cũng có người có tiền.
Mấy cái chuyện này nói hoài làm gì”. Phi Nhung dáng người phong phanh. Trốn học một buổi để làm thêm. Hết người em này đến người em khác. Chị giải đáp.
Đồng quê cuống rạ. Chị không nói ra. Đất hòa nước đỏ au. Tôi ngồi với một nghệ sĩ cũng lắm toan lo cho gia đình như chị. Một cá nhân mải miết quên mình để nghĩ về người khác như chị. Kẹo ngọt những lúc quê có lịch trình diễn ca nhạc. Được nhiều người thích. Ngoại trừ gánh nặng đó. Đó cũng là điều chắc chắn. Tôi hỏi. Lần khước từ nào khiến chị phải nghĩ suy rất nhiều. Thêm nữa “ Em gái vườn quê/ cuộc đời trong trắng/ dầm mưa dãi nắng/ mà em biết yêu trăng đẹp ngày rằm ”.
Chị nói trong nước mắt. Sẽ dành 3 cho gia đình. Một khi chị đã thấy không thương. Quan trọng. Tuy nhiên ở thời điểm ấy là số tiền mà chị chắt chiu mãi mới có được. Tôi lại hỏi. Gia Lai. Nhưng đã một dạo. Mà số tiền đầu tiên chị gửi về cho em là 100 USD. Khán giả Việt đã quen tên chị. “Chị không có thói quen hoạch định kinh tế. Buồn như chẳng bao giờ tan được.
“Thật ra. Chị đáp. Chị nói. Chị lo cho từng người em một. Mà sao trông chị lắm nỗi niềm đến thế. Một ca khúc mà tôi rất thích với đoạn khai mạc “ Về đây bên nhau. Đó là một cái nghề đúng nghĩa. Tôi có xem chị diễn với danh hài Vân Sơn.
Chị có tựa ai đâu”. Sau đêm diễn. Còn lại cứ chia ra. Chị nói: “Đây là những người bạn của tôi. Chị học một buổi. Nhưng tôi biết. Bán CD là buổi tối hoặc cuối tuần. Chị kể. Chị đi hát. Mía ghim ở bến xe. Chị về diễn lại ở ngay khu vực mà chị từng mời người ta mua hạt dưa. Chị làm cũng đủ ăn đủ mặc cho chị mà. Chỉ là thu CD thôi. 100 USD giờ với chị có nhẽ không quá nhiều. Tôi hỏi trước lúc chia tay.
Là đại gia thích chị lắm luôn đó. Thấy vậy biết vậy. Xứng đáng được gặt về những bình an. Chị mưu sinh tất tả bằng mâm cóc ổi. “Chưa đâu em. “Chị không biết đâu. Cậu bé là con nuôi chị trong trung tâm Vòng Tay Dưỡng Tử. Đâu hẳn là đã vậy. Chỉ khổ người ta. Mà khi chị xác định đó là nghề mà mình theo đuổi rồi. Và chị là nghệ sĩ được anh mời góp mặt trong sản phẩm giải trí trước hết tại quê nhà.
Làm sao lo được cho các em”. Còn sâu hơn thì chịu. Lúc này.
Chị không đặt nặng về tình ái”. Chị sống cho riêng chị?”. Chị muốn ngồi với bạn. Đêm. Tại sao mình phải như vậy. Lâu lắm rồi. Nhưng. Làm sao lo được cho các em. “Đúng rồi”. Một đám cưới. Xem các băng đĩa của những trọng điểm ca nhạc quay ngoại cảnh. Sẽ không có ai lo cho chị. “Tính chị khác với quan điểm của em. Chị sẽ làm ca sĩ”. Thế nên tôi đã nghĩ Phi Nhung như liễu yếu cần nép bóng tùng quân.
Em ạ”. Tay lấm lem khốn khó hay chỉ là “ Thôi anh hãy về bên người giàu sang… Còn em tay trắng cam đành nhỡ nhàng ”. “Lúc đó. Ngày ở quê. Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng mình được gặp chị. Hai năm sau Nối lại tình xưa. Tôi không mường tượng được.
Nên chị không lập gia đình?’. Thì chị giải đáp không thương
Phi Nhung không còn gì cả. Mọi thứ khác thì cùng nhau toan lo”. Tiếng hát nhẹ như cánh chuồn chuồn. “Tại cái cuộc sống của chị như thế nào thì chị chỉ mong ước thế đó thôi”. Mỗi khi mưa xuống. Người đàn ông của chị và chị cũng rạch ròi. Ái tình thì không có chữ tội trong đó đâu. Có cảm giác Vân Sơn diễn ăn rơ với chị nhất chứ không phải với danh hài Hoài Linh hay Bảo Liêm.
Chị từng nói với bạn: “Sau này. Ngoại nghèo. Lắm khi chối từ là một thử thách đầy khó khăn”. Đa phần vẫn còn đi bán hàng. Lúc chị yêu.
“Lần trước nhất tôi nghe về một ước mơ có phân khúc kiểu này”. Chia lại cho trẻ em đi xem hát. Chị kể. Chị thích làm điều đó.
Có nhiều người biết. Thà làm bạn với nhau thì tốt hơn chứ. 1. Thảng hoặc thì là hát ở những hội đoàn. “Chị nói thiệt. Chi vậy. Chị lo đến đó thôi. Hiểu là xứ Mỹ cũng nhiều nỗi lo. Những bài hát lắng lòng hắt hiu. “Có lần. Họ có nhận ra mặt chị đâu. Trò chuyện khác đi em.
Được mời thu CD. Rồi hát trong các trung tâm nhỏ. Chị cũng đầy tâm tình và tình cảm như xưa. Cơ mà thôi. Chị ngập trong mùa đông tưởng không bao giờ dứt. Chị đang là công nhân may trong xưởng. Em út đều khôn lớn. Nghe mấy anh chị nghệ sĩ bên này đi lưu diễn về kể lại.
Chị hiền như mây chiều trong. Vài bộ áo quần. “Có nhiều người thương chị. Đêm diễn ấy. Điều tốt đẹp chỉ đến với mình khi mình làm điều tốt đẹp trước hết cho người khác. 2. “Hồi còn nhỏ. Nhiều năm dài dằng dặc xa quê. Chị không xài gì khác ngoài việc buộc phải mua một ít vật dụng. Nếu còn thì chị dùng. Ta nối lại tình xưa. Ca sĩ Trizzie Phương Trinh phát hiện ra giọng ca của chị nên khuyên chị theo nghề hát.
“Nỗi lo lớn quá. Rồi các em chị phải tự mà sinh sống. Chị má đỏ môi hồng. Năm ấy. Nước mắt. Ở Việt Nam. Bắt đầu một câu chuyện khác. Chị đi hát bao nhiêu năm. Chị đi hát và… chăm những cô bé. Ước mơ của chị là làm một cô thợ may. Nỗi lo luôn dừng lại ở một căn nhà. Chị thích bổ khuyết cho những thân phận không may.
Muốn tâm sự với bạn. Sáng. Hẳn nhiên đó là điều kiên cố. Để chẳng may mà thất bại thì vẫn đảm bảo được cuộc sống chứ”. Khán giả Việt Nam mua đĩa chị. Mà thôi. Xứ Mỹ như thế nào. Rồi mấy anh chị sinh sống bên đó tâm tư. Duyên đến độ. Chị cũng thường ngày như mọi người thôi. Chị tìm lại những bạn đồng canh thuở nhọc nhằn mưu sinh.
Chị hát trong cộng đồng người Việt. Dĩ nhiên. Bởi tôi tin rằng. Chị cần phải có một cái nghề căn cơ.
Khi nào thành cô thợ may rồi. “Là bây chừ đây. Sau khi lo hết cho mọi người. Ngay giờ đây. Chị không nghĩ là mình lừng danh đâu. Chị mười hai tuổi”. Cái này. Chế độ bảo trợ vài mươi USD một tuần. Nghệ sĩ ấy bảo rằng. Với hơn nữa. Tháng 12 này. Em biết vì sao không? Vì nếu chị thất bại. Muốn đãi bạn một bữa ăn linh đình nhất như ngày nào từng mơ ước.
Khuôn mặt thanh thoả. Lại một ý riêng. Cái không khí buồn đến vô định. Chị đã khóc. Chứ xưa giờ. Làm được 5. Người chị cảm thấy có nhiều kỉ niệm vui buồn nhất là danh hài Vân Sơn.
Chị lại đáp. Chị sống cho chị. Bạn bè chị bĩu môi. Chứ chị đâu lo cho cả đời được. Bao giờ cũng là thứ ngôn ngữ mạnh mẽ nhất để biểu lộ cảm xúc.
Chị đã nhiều lần chối từ. Cốt yếu là vui vui. Em gói ghém từng kỷ niệm ”. Chị mắt ướt tóc ướt.
Còn chị. Người tình mến. Những người bạn của chị. Chỉ vướng luôn cho mình. “Quãng thời kì nào của chị. Như khi “Nối lại tình xưa”. Hành trang là gánh nặng quê nhà mang theo. Hồi đó.
Bài Nỗi buồn hoa phượng. Chị được trọng tâm cho thu thêm một bài nữa.
Phi Nhung. Chuyện ca hát. Ai lo cho gia đình của người ấy. “Đồ khùng”. Là chị không nghĩ đến điều đó. Chị đã có thể đưa ra quyết định thôi nghề may để theo nghiệp diễn. Chị mua hết đồ của bạn. Cuộc sống Mỹ. “Chị chỉ có một tâm niệm duy nhất.
Chỉ là. Bởi chị hiểu. Từ tiền nhà cho đến tiền trả hóa đơn sinh hoạt hằng tháng. Vừa mua vừa khen “Con nhỏ này hát hay lắm nè”. 3.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét